Ca khúc quá hay của nhạc sĩ Phú Quang về Hà Nội. Ca khúc này mình đã nghe nhiều người hát. Có người nói Hồng Nhung hát bài này hay nhất, người thì chọn Thanh Lam, một số bạn khác lại chọn Mỹ Linh,….Riêng mình, không ai thể hiện bài này hay như Bằng Kiều. Tuyệt vời !
Em ơi, Hà Nội phố
Ta còn em mùi hoàng lan
Ta còn em mùi hoa sữa
Con đường vắng rì rào cơn mưa nhỏ
Ai đó chờ ai tóc xõa vai mềm
Ta còn em cây bàng mồ côi mùa đông
Ta còn em nóc phố mồ côi mùa đông
Mảnh trăng mồ côi mùa đông
Mùa đông năm ấy
Tiếng dương cầm trong căn nhà đổ
Tan lễ chiều sao còn vọng tiếng chuông ngân
Ta còn em một màu xanh thời gian
Một chiều phai tóc em bay
Chợt nhòa, chợt hiện
Người nghệ sĩ lang thang hoài trên phố
Bỗng thấy mình chẳng nhớ nổi một con đường
Ta còn em hàng phố cũ rêu phong
Và từng mái ngói xô nghiêng
Nao nao kỷ niệm
Chiều Hồ Tây lao xao hoài con sóng
Chợt hoàng hôn về tự bao giờ
Khi trời chiều lãng đãng nhẹ rơi những ánh sáng cuối cùng xuống thung lũng cũng là lúc tâm hồn con người trở nên xao xuyến bâng khuâng. Lúc này mặt trời đỏ ửng chậm lăn xuống triền núi thấp bỏ lại sau lưng một ngày rực nắng. Trên nền trời hoàng hôn nhuộm thắm, một bóng người hờ hững đứng quay mặt ra phía biển như đang ngóng trông ai đó. Góc trời xa xôi ấy, ai đó có lẽ không còn nhớ lời hẹn ước trở lại. Tất cả mọi trông chờ cũng như trời chiều rực đỏ lúc này – cô đơn và lưu luyến. Mọi thứ sẽ kết thúc cùng với cái nhìn hun hút khuất sau giọt nắng cuối. Và một mùa đông phủ kín tâm hồn sẽ lại bắt đầu..
Tâm trạng khi yêu dở dang thường xuất hiện trong nhiều nhạc phẩm như khúc tình buồn vây kín nỗi lòng. Với “Nỗi nhớ mùa đông” của nhạc sĩ Phú Quang, thứ tình đau ấy không chỉ là lời tự sự mà nỗi lòng đó còn như vương lên khung cảnh xung quanh. Cảm giác mà ca khúc đem lại khiến cho người thưởng thức cũng như khắc khoải, như đang chờ đợi một mùa đông thực sự sẽ tới.
Mùa đông thường tới chậm nhất và kết thúc cho cả bốn mùa tuần hoàn. Không hân hoan như xuân tới, chẳng vội vàng như hạ sang, ít vẩn vơ lơ đễnh như tiết trời thu, chỉ có mùa đông như kẻ lữ hành trầm mặc khoác lên mình tấm áo choàng màu trời chiều ảm đạm. Vậy nên mỗi bước chân mùa đông qua từng ngôi nhà lại mang đến nỗi lòng buồn thêm tê tái. Chẳng thế mà những người sống nội tâm thường yêu cái nền trời xám bạc và những cơn gió lạnh lẽo giữa đông. Nhưng cũng từ những lý do tưởng như ngơ ngẩn ấy về mùa đông mà người ta thường giấu mình trong sự cô độc và một không gian đượm vẻ buồn tẻ mỗi khi muốn chấm dứt với điều gì đã qua. Nỗi lòng ấy trở thành nỗi mong chờ mơ hồ ngay cả khi trời thu còn đang hanh vàng…
Dường như ai đi ngang cửa,
Gió mùa đông bắc se lòng
Chút lá thu vàng đã rụng
Chiều nay cũng bỏ ta đi.
Thấm dần vào nỗi nhớ yêu thương là những kỉ niệm vụt trở về trong khoảnh khắc. Đâu đó tận sâu tâm hồn người ta thường nhớ về hình ảnh hạnh phúc nhất dù ngoài mặt vờ như mọi chuyện là quá khứ đã bị chôn vùi. Không kể đến những lúc lòng chất đầy ưu tư thì ngay cả khi vui vẻ, những san sẻ đôi lứa lại bỗng chốc ùa về. Để rồi đắng cay mà nhận ra trong thế giới thực, ta đã mất đi rồi yêu thương ngày xưa..
Nằm nghe xôn xao tiếng đời
Mà ngỡ ai đó nói cười
Bỗng nhớ cánh buồm xưa ấy
Giờ đây cũng bỏ ta đi.
Ước ao sống dậy kỉ niệm muôn thuở là khát khao của kẻ lạc lối trong tình yêu. Nhưng nhìn vào đó mà viển vông cho rằng mình sẽ tiếp tục nuôi dưỡng tình cũ thì lại là điều không tưởng. Thực tế, mỗi hình ảnh đẹp chỉ có giá trị khi người ta biết cất giữ nó như là kỉ niệm. Và sẽ tốt hơn nhiều nếu lòng tự an ủi mình để vượt qua thực tại hững hờ ấy, rằng “Thôi đành ru lòng mình vậy, vờ như mùa đông đã về..”
Trong những lời nhạc mang đậm phong cách trữ tình của mình nhạc sĩ Phú Quang tạo tác riêng cho “Nỗi nhớ mùa đông” một bức tranh diệu vợi về sự chờ đợi đầy mong mỏi. Trong ấy, mùa đông không phải là đích đến cuối cùng, thay vào đó là cảm giác muốn chạy trốn khỏi sự thật buồn trước mắt. Cũng như tâm trạng của bao người, dường như khi kỉ niệm chợt đến thì càng cố quên lại càng thêm nhớ. Để đến khi đã mệt mỏi thì cũng đành chấp nhận đối đầu với những ám ảnh xưa cũ. Và “Nỗi nhớ mùa đông” đã mang lại cho người ta những cảm giác thăng trầm ấy chỉ rất ngắn tựa như gió lạnh mùa đông đã về tới..
Hoàng hôn thường để lại cho người ta nỗi bâng khuâng khi đã tắt, tình yêu qua đi cũng để lại cho lòng người sự tiếc nuối vô bờ. Đứng dưới bầu trời gần tàn của một ngày, người ta dễ thấu hiểu nỗi cô đơn dâng đầy và chỉ có ước mong tan biến cùng với ánh sáng cuối cùng. Mùa đông nào kéo dài bằng sự băng giá trong trái tim, nỗi nhớ nào da diết bằng tâm hồn yêu rạn vỡ. Chỉ có thể tự ru êm mình trong mỗi giấc mơ, rằng ngày mai bình minh sẽ lại bắt đầu..
Kaiser LeO (CTV)
Sáng tác: Phú Quang
Dường như ai đi ngang cửa,
Gió mùa Đông Bắc se lòng
Chút lá thu vàng đã rụng
Chiều nay cũng bỏ ta đi.
Nằm nghe xôn xao tiếng đời
Mà ngỡ ai đó nói cười
Bỗng nhớ cánh buồm xưa ấy
Giờ đây cũng bỏ ta đi.
Làm sao về được mùa Đông
Dòng sông đôi bờ cát trắng
Làm sao về được mùa Đông
Để nghe chuông chiều xa vắng
Thôi đành ru lòng mình vậy
Vờ như mùa đông đã về
Làm sao về được mùa Đông
Dòng sông đôi bờ cát trắng
Làm sao về được mùa Đông
Mùa thu cây cầu đã gãy
Thôi đành ru lòng mình vậy
Vờ như mùa Đông đã về.
Hai ngày 6-7/6, nhạc sĩ Phú Quang tổ chức liveshow “Như không có thời gian” tại Nhà hát Lớn Hà Nội với những tình khúc nổi tiếng của 11 tác giả mà theo ông, là những bài hát đã vượt ra khỏi quy luật đào thải nghiệt ngã của thời gian.
Phú Quang trẻ hơn so với tuổi 60 của mình. Ảnh: Ngọc Trâm.
- Từ ý tưởng nào ông thực hiện liveshow “Như không có thời gian”?
- Tôi chỉ muốn nói với khán giả một điều là những tác phẩm nghệ thuật thì còn mãi với thời gian. Trong thiết kế tờ rơi của chương trình, chúng tôi có dùng hình ảnh bức tranh “Em Thúy” của họa sĩ Trần Văn Cẩn. Hàng mấy chục năm rồi, nhân vật em Thúy trong bức tranh đã trở thành một bà lão, nhưng bức tranh vẫn còn mãi trong tâm tưởng mọi người những gì đẹp đẽ, trong trẻo về trẻ thơ.
Trong liveshow lần trước, tôi gặp chị Nguyễn Thị Kim Ngân, Bộ trưởng Lao động Thương binh và Xã hội. Chị có nói: “Tôi muốn anh làm nhiều chương trình chứ không phải chỉ đầu năm, cuối năm hay mùng 8/3. Khán giả rất cần những chương trình có chất lượng như thế”. Khi ấy, chị Kim Ngân nói trên tư cách khán giả và tôi cũng hoàn toàn không biết chị ấy là Bộ trưởng.
Tôi làm liveshow này, và sẽ làm nhiều hơn để cống hiến cho khán giả, thế thôi.
- Chương trình sẽ diễn ra như thế nào, thưa ông?
- Liveshow có hai phần và cũng nhằm giới thiệu hai đĩa mới của công ty Phú Quang. Phần một Như không có thời gian gồm hơn 10 bài giới thiệu những sáng tác của những tác giả nổi tiếng và phần hai Anh và em là 6-7 bài hát của Phú Quang, Phú Ân.
Chương trình chẳng có gì đặc biệt lắm nhưng được làm với thái độ rất trân trọng từ cách hát của các ca sĩ, cách trang trí sân khấu, âm thanh, ánh sáng. Tất cả đều làm rất kỹ lưỡng. Nói chung đó là sản phẩm “rau sạch”.
- Trong liveshow này của ông xuất hiện cái tên Ngọc Minh Idol. Ông nghĩ sao nếu mọi người nói ông đang lăng xê cho Ngọc Minh?
- Ở chương trình này, Ngọc Minh sẽ trình bày hai ca khúc. Một là Em ơi Hà Nội phố, ca khúc thứ hai có thể là Mơ về nơi xa lắm hoặc Điều giản dị.
Đó là một sự lăng xê thật sự, lăng xê một ca sĩ có giọng hát tốt mà nhiều người chưa biết đến.
Tôi cho rằng, lăng xê thì tốt chứ sao? Lăng xê đồ dởm thì mới sợ. Từ trước đến nay chúng ta đã quá quen với những cái tên cũ. Tôi muốn mọi người biết còn nhiều người hát hay chứ không phải chỉ có những tên tuổi ấy. Tôi muốn làm chương trình có những ca sĩ trẻ để giới thiệu họ. Những người có khả năng thì phải đẩy họ lên để thay thế cho thế hệ trước. Nghệ sĩ Quang Lý hát rất hay nhưng già rồi, hơi yếu, phải có thế hệ trẻ hơn tiếp bước.
- Trong cuộc thi Sao Mai điểm hẹn 2008, Ngọc Minh hát các sáng tác của Phú Quang bị chê là chưa dung dị, lấy hơi phí và chưa bay bổng. Ông nhìn nhận thế nào về những nhận xét này của Ban giám khảo?
- Đó là quan niệm của từng người. Ngọc Minh thích hát những ca khúc đó thôi, còn thực ra tôi không coi trọng những cuộc thi này lắm. Tôi cũng khuyên Minh nếu vào vòng trong không nên hát nhạc của tôi vì mỗi cuộc thi có một sở thích, mỗi ban giám khảo có cái gu riêng của cuộc thi đó.
Tôi thì lại cho rằng Ngọc Minh đã hát đúng ý tác giả.
Ngọc Minh chơi piano tại nhà nhạc sĩ Phú Quang. Ảnh: Ngọc Trâm.
- Các liveshow của các tác giả khác đều có sự hiện diện của các diva. Liveshow này của ông lại không. Vì sao vậy?
- Không diva cũng là cái hay. Thực ra, mời nhiều diva thể hiện sự thiếu tự tin của người làm nghệ thuật, muốn dùng tên tuổi họ để đảm bảo thành công cho chương trình của mình. Có sự thật là các diva rất bận bịu, đòi hỏi họ làm hết sức mình là điều rất khó. Mà ngay danh hiệu diva cũng là sự tự phong của chúng ta thôi. Cứ cho họ là những người hàng đầu đi nữa thì những người có khả năng mười mà chỉ làm năm sẽ không bằng những người khả năng có tám mà cố sức làm mười. Thành ra đối với tôi, có diva hay không không quan trọng.
Nếu chương trình nào cũng có bằng ấy gương mặt dù đã nổi tiếng đến mấy thì cũng chán. Còn rất nhiều người hát hay mà chưa có cơ hội.
Lẽ ra chương trình có sự xuất hiện của Thanh Lam. Tôi mời Thanh Lam không phải vì cô ấy là diva mà vì tôi thấy Thanh Lam nếu làm cho tôi sẽ hát hết lòng. Nhưng đầu tháng 6 này Thanh Lam đi nước ngoài.
- Tại sao ông không chọn toàn những bài hát của mình vào liveshow này?
- Tôi đã làm điều này nhiều lần trước rồi. Lần này tôi muốn tôn vinh nhiều tác phẩm của nhiều người khác nữa. Trước đây và sau này sẽ có những chương trình mà không có bài hát nào của tôi cả. Vấn đề là tôi muốn cho công chúng ăn những món ăn khác nhau, chỉ có điều là món nào cũng được làm một cách cẩn thận.
- Mỗi chương trình của Phú Quang, điều mà mọi người e ngại nhất là giá vé. Ông nghĩ sao?
- So với những chương trình khác lần này là tôi lỗ đấy. Ngày xưa tôi bán giá 300 nghìn mỗi vé, một cặp là được một chỉ vàng. Bây giờ bán 500 nghìn thì hai vé mới được nửa chỉ. Tính về thời giá như thế là lỗ nặng.
Tôi chỉ hy vọng khán giả sau khi xem xong chương trình này sẽ thấy nó xứng đáng với đồng tiền họ đã bỏ ra.
Phú Quang: “Liveshow có dở cũng là cái dở Phú Quang”. Ảnh: Ngọc Trâm.
- Với cái tên “Như không có thời gian” và việc sử dụng những tình khúc các tác giả như Ngô Thụy Miên, Văn Cao, Đoàn Chuẩn…, ông nghĩ sao nếu nhiều người sẽ thấy nó giống với chương trình “Những tình khúc vượt thời gian” hoặc “Điểm hẹn âm nhạc”?
- Không có gì để giống cả. Tôi chọn cách làm khác, mọi thứ đều khác. Nếu nó giống chương trình trên tivi thì người ta cần gì phải đi xem. Mỗi chương trình phải là một điều mới. Đơn giản là một chương trình được làm theo cách hiểu của Phú Quang, mà cách hiểu của Phú Quang đương nhiên phải không giống với những người khác.
- Vừa là người chỉ đạo nghệ thuật, vừa chỉ huy dàn nhạc lại phụ trách hòa âm, vì sao ông quá ôm đồm như thế?
- Chương trình này nhiễm màu Phú Quang rất nặng. Tôi không muốn nó trở thành một món lẩu có quá nhiều món. Muốn thế, tôi phải tự tay làm mọi thứ. Nếu chương trình có dở cũng là cái dở Phú Quang
- Sau liveshow này, ông còn dự định thực hiện những live show nào khác trong năm nay?
- Khả năng của công ty Phú Quang ba tháng có thể làm một liveshow. Ngay sau Như không có thời gian, chúng tôi dự định tổ chức liveshow vào ba đêm 20-21-22/6 tại Đà Nẵng để gây quỹ ủng hộ miền Trung. Đó là một tài trợ tương đối lớn so với kinh phí bỏ ra thực hiện chương trình. Miền Trung là miền phải hứng chịu nhiều thiên tai hạn hán, nên tôi muốn có phần đóng góp nhỏ của mình.
Với người miền Trung, nhạc của tôi cũng tương đối phổ cập. Tôi dễ dàng tìm thấy ở đây những quán café đa phần phát nhạc của tôi. Nhưng tôi không dám ngồi nghe lâu. Kinh nhất là thấy mình hay, cứ tự mình ngắm mình.
Nói thật, tôi không thích lắm những chương trình từ thiện vì tôi phát hiện ra rất nhiều lừa đảo. Họ lợi dụng những chương trình đó để thu lợi. Có nhạc sĩ thu về hàng mấy tỷ nhưng chẳng đứa trẻ mồ côi nào được một xu. Sau khi dư luận quá ồn ào thì mang tặng hai, ba triệu đồng.
Từ thiện không phải là sau khi đi xin về, ăn phè phỡn còn lại mấy mẩu xương thừa ăn không hết mang cho mọi người. Cần cho họ cái xứng đáng và tôi hy vọng sẽ làm được điều ấy, tất nhiên phải có sự ủng hộ của nhiều người.
Cuối năm nay, tôi cũng dự định thực hiện một liveshow Phú Quang để kỷ niệm tuổi 60 của mình. Tôi muốn làm một sản phẩm thật sự chất lượng nhưng tâm mình muốn thế còn lực không biết có làm được hay không
- Ở tuổi 60, ông vẫn sung sức làm ba liveshow lớn một năm. Có bí quyết gì không thưa ông?
- Mình là người lao động quen rồi. Với tôi, công việc nghệ thuật như khổ sai thành ra cũng không thấy có gì là ghê gớm lắm. Tôi thèm là người nghệ sĩ dạo chơi trong cuộc đời như những gì mà mọi người vẫn tưởng. Nhưng tôi nghiệm ra rằng, không thể dạo chơi được, mọi việc muốn đạt đến đỉnh cao đều đòi hỏi phải lao động cật lực. Có điều tôi tìm thấy niềm vui trong công việc của mình.
- Bước qua ngưỡng 60, Phú Quang sẽ thế nào?
- Vẫn là một Phú Quang, có điều già hơn thôi. Càng già, nghề nghiệp càng được rèn giũa. Ngay khi tôi 25 tuổi, bắt đầu nổi tiếng, mọi người bảo phải tranh thủ nhưng tôi cười nghĩ rằng, sao lại có tuổi ở một người đam mê nghệ thuật. Hết say mê thì ở tuổi nào cũng vứt.
“Dùng từ ‘bố vợ’ chưa chính xác lắm, ‘bố vợ’ là bạn tôi cũng chưa chính xác, vì tôi quen cô ấy trước khi chơi với bố cô ấy. Bây giờ tôi gọi ‘bố vợ’ bằng chú vì ông ấy hơn tôi mấy tuổi, khối người còn hơn cả tuổi bố vợ đấy thôi”, nhạc sĩ bộc bạch về tình yêu của anh.
- Vừa đi Mỹ về là anh ra quán ngay. Anh lo lắng vắng anh công việc kinh doanh sẽ không được suôn sẻ, hay vì một lý do nào khác?
- Về công việc tôi hoàn toàn yên tâm, vì tôi có những cộng sự giỏi. Còn tôi ra đây để gặp gỡ bạn bè và ngắm mùa thu, một phần cũng vì công việc kinh doanh.
- Nghệ sĩ thường lãng đãng mơ màng, còn làm kinh doanh lại cần sự tỉnh táo và chính xác. Điều đó có gì mâu thuẫn với anh khi anh vừa là một nghệ sĩ, lại khá có tiếng trong nghề kinh doanh?
- Chẳng có gì là mâu thuẫn cả. Trước đây tôi học toán rất giỏi, nhưng vấn đề không phải ở đó, bởi tôi là một nghệ sĩ chuyên nghiệp. Mà với một nghệ sĩ đích thực, thì họ phải là một nhà khoa học.
- Trước đây anh mở nhà hàng ở Sài Gòn kinh doanh ăn uống. Rồi nhà hàng đóng cửa, vì sao vậy?
- Không phải nguyên nhân là thua lỗ, vì khi tôi bán đi, người mua lại phải trả tôi 20% số lãi của cửa hàng. Nói chung, tôi chưa bao giờ thất bại nặng nề trong kinh doanh.
- Anh nói: Người nghệ sĩ thường có tầm nhìn “thiên tri – thấu trị”. Đó là thế mạnh khi làm kinh doanh. Như vậy thì anh làm kinh doanh không có gì khó rồi. Anh nghĩ sao?
- Đúng vậy, nhưng không phải vì thế mà ai làm kinh doanh cũng được. Tôi không phải là một người xuất chúng trong lĩnh vực này, nhưng tôi có một bộ máy điều hành tốt, và tôi bán ý tưởng để họ thực hiện. Tôi thấy cái được của tôi ở chỗ biết dùng người tài cho lĩnh vực kinh doanh của chính mình. Tất nhiên, nhiều lúc tôi vẫn nghĩ thành công của mình có chút đỉnh do may mắn.
- Đã gọi là kinh doanh thì phải có lãi, thế là vì tiền đấy thôi, sao anh lại nói mình kinh doanh chỉ vì đam mê?
- Làm kinh doanh là vì tiền, nhưng nhu cầu tiền của tôi không róng riết, không phải là mục đích chính, không phải vì tất cả. Mục đích của tôi rất đơn giản, đó là tạo dựng một nơi có thể tụ tập bạn bè văn nghệ sĩ và những người tôi thích làm bạn. Tôi ước mơ biến nơi này thành một địa chỉ văn hóa, nghĩa là cho mọi đối tượng có văn hóa. Sau này tôi nhận ra mình có duyên với nó. Mà nói chính xác là tôi đam mê kinh doanh.
- Đam mê âm nhạc, mê kinh doanh, mê cái đẹp… Sao anh đam mê nhiều thứ thế?
- Trong đời tôi, bất kể khi tôi làm việc gì, cũng bắt đầu bằng niềm đam mê.
- Công việc kinh doanh không bao giờ là nhàn rỗi, vậy thời gian nào cho anh sáng tác nhạc?
- Đúng là nhiều người nghĩ rằng làm kinh doanh thì quỹ thời gian rảnh rỗi rất ít. Nhưng với tôi, tuy gọi là làm kinh doanh nhưng tôi chỉ đưa ra ý tưởng, sẽ có người khác thực hiện các ý tưởng đó. Tôi thường dành nhiều thời gian suy nghĩ, đưa ra các giải pháp, ý tưởng mà thôi.
- Nhạc của anh được nhiều người yêu thích, đặc biệt là phụ nữ. Trong những lần gặp gỡ đối thoại, có nhiều cô gái đẹp nhìn anh với ánh mắt sóng sánh có đuôi. Anh nhận thức sức hấp dẫn của mình tới đâu?
- Thật thế ư? Sao tôi không biết nhỉ. Nếu có thì chắc họ thích nhạc của ông Phú Quang đấy thôi. Tôi thích phụ nữ, và cũng có phụ nữ thích chứ không thì người ta lại tưởng tôi có vấn đề (cười).
- Trong con mắt nghệ sĩ, anh thấy phụ nữ các mùa khác nhau những gì?
- Trời sinh 4 mùa, không thừa, cũng chẳng thiếu. Phụ nữ vào mỗi mùa có những vẻ đẹp riêng, không thể so sánh được. Mùa hè, trông người phụ nữ ẩn hiện vẻ đẹp ngồn ngộn sức sống, mùa đông ửng hồng, nồng nàn đắm đuối, mùa thu mong manh lãng đãng…
- Khi ra mắt “bố vợ” – người trước đây là bạn mình – anh xưng hô thế nào?
- Thứ nhất, nếu dùng từ “bố vợ” thì chưa chính xác lắm, thứ hai, “bố vợ” là bạn tôi cũng chưa chính xác, vì tôi quen cô ấy trước khi chơi với bố cô ấy. Bây giờ tôi gọi “bố vợ” bằng chú vì ông ấy hơn tôi mấy tuổi, khối người còn hơn cả tuổi bố vợ đấy thôi. Quan trọng là hai người thực sự yêu nhau.