Apr 14

Ca khúc quá hay của nhạc sĩ Phú Quang về Hà Nội. Ca khúc này mình đã nghe nhiều người hát. Có người nói  Hồng  Nhung hát bài này hay nhất, người thì chọn Thanh Lam, một số bạn khác lại chọn Mỹ Linh,….Riêng mình, không ai thể hiện bài này hay như Bằng  Kiều. Tuyệt vời !

Em ơi, Hà Nội phố
Ta còn em mùi hoàng lan
Ta còn em mùi hoa sữa
Con đường vắng rì rào cơn mưa nhỏ
Ai đó chờ ai tóc xõa vai mềm

Ta còn em cây bàng mồ côi mùa đông
Ta còn em nóc phố mồ côi mùa đông
Mảnh trăng mồ côi mùa đông

Mùa đông năm ấy
Tiếng dương cầm trong căn nhà đổ
Tan lễ chiều sao còn vọng tiếng chuông ngân
Ta còn em một màu xanh thời gian
Một chiều phai tóc em bay
Chợt nhòa, chợt hiện
Người nghệ sĩ lang thang hoài trên phố
Bỗng thấy mình chẳng nhớ nổi một con đường

Ta còn em hàng phố cũ rêu phong
Và từng mái ngói xô nghiêng
Nao nao kỷ niệm
Chiều Hồ Tây lao xao hoài con sóng
Chợt hoàng hôn về tự bao giờ

Audio version

Bình chọn nhỏ

Cảm nhận của bạn về ca khúc qua giọng ca của ca sĩ Bằng Kiều ??

View Results

Loading ... Loading ...
VN:F [1.6.1_878]
Rating: 5.0/5 (4 votes cast)
VN:F [1.6.1_878]
Rating: 0 (from 0 votes)
Aug 17

Băng Sơn

LA55721_le-khanh12291

Cứ dăm năm lại có một lớp con gái trẻ Hà Nội lớn lên, đẹp hơn trước. Phụ nữ Hà Nội đi đâu cũng không lẫn vì nhiều vẻ. Đó là một điều thật đẹp, thật vui. Ngay giữa lòng thành phố, có thể nhận ngay ra người phụ nữ có cốt cách Hà Nội, bất kể tóc đã hoa râm, bạc trắng hay còn tóc thề để xoã ngang vai bất luận họ đang vội vã, đang ngồi trên xe máy, đang trong rạp hát, đang ăn quà hay đang thả bộ ung dung trên vỉa hè.

Phụ nữ Việt Nam vốn đôn hậu, dịu hiền, đoan trang, ý tứ. Phụ nữ Hà Nội hình như còn bình phương chất ấy lên trong tính cách, từ trong gia đình đến ngoài xã hội.

Có thể bà mẹ lớn tuổi, bước đi khoan thai, không gõ guốc cồm cộp, không kéo lê đôi dép quèn quẹt, ngay gót chân đã nhăn nheo cũng không bao giờ chịu để lem luốc đất cát. Tà áo chỉ là vải thường cũng phẳng phiu, gọn ghẽ, kín đáo, nhất là sạch sẽ. Lâu nay ít người mặc áo vá, hoạ chăng mặc trong nhà, còn ra đường, nét tề chỉnh là đặc trưng cho phụ nữ Hà Nội. Sang mà không loè loẹt, đẹp mà không lố lăng.

Xưa nay phụ nữ thường mang tiếng là hay ăn quà vặt. Có phần đúng. Nếu đàn ông hay ngồi quán cà phê, bia rượu lai rai, thì mọi hàng quà khác phụ nữ đông hơn, từ bún chả, xôi chè, cuốn, thang, đến ốc luộc, nộm chua cay… Nhưng cách ăn của phụ nữ Hà Nội dễ nhận ra ngay: ý tứ, ngồi một góc, khép chân, không gác chân co lên ghế, không gục mặt xuống mà ăn, vẫn thẳng thắn đàng hoàng, không liếc ngang liếc dọc. Không nhồm nhoàm, không xì xụp, không tóp tép, không ừng ực, không nói cười hô hố trong khi ăn. Ăn xong kín đáo rút khăn tay lau miệng chứ không dùng đũa dựng đứng mà quệt miệng như phù thuỷ niệm thần chú, bắt quyết.

Một thời, xe đạp là phương tiện đi lại chính. Con gái Hà Nội đi xe bao giờ cũng khép chân, đầu gối gần sát vào khung xe, đầu ngón chân đặt trên bàn đạp, không khuỳnh tay, dạng chân, không phóng nhanh. Ngồi đằng sau thì không ôm choàng người đèo, không đặt tay lên đùi hay sờ bụng người đằng trước, vì làm thế là không đứng đắn.

Thời đại thay đổi. Xe máy là chính. Chấp nhận. Nhìn cô gái đi xe máy ngồi ngả ngốn, nói cười oang oang, ôm eo lơi lả, phóng như điên nhiều người thấy buồn cho con gái Hà Nội. Từ cái ngả ngốn này đi đến cái ngả ngốn khác, khoảng cách chỉ là hạt thóc. Người ta cũng có thể nhìn một cô gái như thế mà biết cô sinh ra trong một gia đình như thế nào và được giáo dục ra sao, nhất là bà mẹ cô có nề nếp hay buông tuồng ra sao.

Quần áo là cái lồ lộ ra trước mắt mọi người trước tiên. Các thứ váy cửa võng, quần chân què phải mất đi là đúng. Cái thắt lưng mớ ba mớ bảy, một thời là kín đáo, gió bay cái này còn có cái khác che kín phía dưới bụng…Mất đi là đương nhiên

Nay, thời đại của giao lưu quốc tế, tối tối các thứ váy lạ mắt được phô ra trên màn ảnh nhỏ, nhất là các chương trình gọi là Ca nhạc quốc tế, hát cái gì không ai hiểu, chỉ thấy nhảy như điên, tốc các thứ lên… cho nên không lạ, con gái Hà Nội cũng bắt đầu bắt chước, mặc đủ các thứ váy, lộ cả những chỗ cần che đậy… Những bà mẹ Hà Nội nề nếp đành chỉ lắc đầu vì không bảo được đứa con bị nhiễm bệnh thời đại, bắt chước, nhố nhăng. Bên cạnh đó vẫn còn nhiều cô gái con nhà, nghe lời cha mẹ, ăn mặc kín đáo, nhẹ nhàng, nề nếp dễ coi, không tốn kém và rất hay là chính các cô này mới là đối tượng chính của các chàng trai tìm vợ.

Cô gái Hà Nội cũng không bao giờ ngồi xổm trên vỉa hè, dạng hai chân đến hơn 120 độ, hắt nước ào ào, khiến khách đi đường không biết đâu mà tránh.

Riêng khuôn mặt, phụ nữ Hà Nội xưa nay vẫn hấp dẫn lạ lùng trong mọi con mắt, mọi trái tim từ người thợ đến nhà thơ. Ngay từ bé thơ, người mẹ đã biết làm cho khuôn mặt thơ ngây của bé thành đáng yêu, lớn thành thiếu nữ rồi thanh nữ, khuôn mặt vẫn là sự tự hào của nhiều cô gái. Son phấn là cần, mái tóc là quan trọng. Nhưng son phấn không phải là chủ yếu, không thể lấn át cái cốt lõi của khuôn mặt, như có nhiệm vụ tôn lên chút ít chứ không phải cái làm hỏng khuôn mặt như một số cô gái hiện nay đã quá lợi dụng, thành loè loẹt, biến khuôn mặt mình thành cái mặt nạ – và cũng là mặt lạ – thật dại dột. Đã trắng rồi còn trát một lớp phấn dày, môi đã tươi còn tô đỏ choét, son loang cả vào răng. Lông mày thanh thoát đem nhổ đi tô bút chì như lông mày Trương Phi lên sân khấu. Mắt nhung kỳ ảo lại đem tô xanh tô đỏ như vẽ hề. Các bà mẹ khôn ngoan biết dạy con, không thể nào để con mình dùng cái mặt thành ngáo ộp ấy ra đường. Không có cái đẹp nào bằng tự nhiên, thanh nhã, kín đáo… Có duyên hay không, hấp dẫn hay không chính là ở đó và một phần là sự uốn nắn của bà mẹ trong nếp sống gia đình hằng ngày. Nhìn một khuôn mặt quá nặng nề phấn son, tưởng như húp phải bát canh quá mặn, nhiều muối quá, không nuốt được, có muốn ăn cũng đành phải nhổ ra thôi.

Phụ nữ Hà Nội biết cách trang điểm hơn ai hết. Chỉ phớt qua một chút phấn, phủ một lớp son mờ, kín đáo một giọt nước hoa nơi bàn tay, trong khăn mùi xoa hoặc dưới mang tai, có món tóc mềm phủ lên, để chỉ đủ thoảng nhẹ như một hương nhài thơm xa, đủ khiêu khích một cách mơ hồ chứ không quá nồng quá hắc. Tiếc sao các bà phụ nữ này không còn nhiều và thương thay cho không biết bao nhiêu cô gái đang quá yêu son phấn làm hỏng bộ mặt của mình, bộ mặt đáng yêu của con gái Hà Nội. Phụ nữ Hà Nội trang điểm chứ không làm đỏm, làm dáng. Thế đấy.

Không thể gọi là bảo thủ khi người mẹ dạy con từ một lời ăn tiếng nói. Cấm kỵ là nói trống không, lô bô lô bốp, lỗ mãng ngoài đường, cười hô hố, gọi nhau ơi ới. Vì vậy phụ nữ đích thực Hà Nội không thể nói bậy, chửi thề, không nói tục chứ đừng nghĩ đến con gái mà chửi như con trai, cũng đèo, cũng văng ra đủ thứ. Họ nói câu gì, hỏi gì bao giờ cũng có chữ “ạ” đằng sau.

Có bà rùng mình, có bà đứng như trời trồng khi thấy mấy cô gái khá xinh đẹp mà khi nói chuyện lại văng ra đủ thứ không ngượng mồm như là cái ấy nó dính vào môi vào lưỡi rồi, không văng ra không chịu được.

Có bà tự hỏi, không biết mấy cái vòi nước hỏng khoá ấy, luôn tuôn ra thứ nước bẩn thỉu ấy, là con cái nhà ai, mẹ nó là người thế nào, có dậy dỗ họ không, họ có đi học ngày nào không… Họ có còn là con gái, nhất là con gái Hà Nội không? Biết trả lời sao đây?

Có nhà văn nói: Không có phụ nữ thì không có nhà văn nhà thơ, cũng không có cả tướng lĩnh. Đúng quá. Nhưng để có người phụ nữ vẻ vang như thế, đáng kính trọng như thế, lẽ nào mấy cô gái lỗ mãng kia có thể giáo dục con mình trở thành nhà thơ, anh hùng được? Đất lề quê thói, Hà Nội cũng chỉ là một địa phương, phụ nữ Hà Nội cũng chỉ là phụ nữ Việt Nam. Bao nền nếp, bao tinh hoa nét sống, bao phong cách đẹp… lẽ nào mai một hết. Chắc chắn không.

Chỉ tính đến công việc gia chánh, người phụ nữ Hà Nội cũng không chịu thua kém bất cứ đâu, nếu không nói là phấn đấu để hơn hẳn bởi tài hoa của mình và truyền lại cho con gái mình. Nay, khối cô gái coi thường gia chánh. Cơm bụi là xong. Nhưng các cô biết đâu rằng người chồng tương lai của các cô sẽ yêu quý các cô biết chừng nào khi cô biết nấu một món ăn ngon, hợp sở thích của chàng, biết nuôi dậy con cái ngoan ngoãn, khoẻ mạnh, có khi chỉ là biết cắm một bông hoa trên bàn của chàng ngày chủ nhật. Phụ nữ Hà Nội đứng tuổi chính là những người đàn bà khéo tay hay làm, tài hoa như thế. Phụ nữ Hà Nội hôm nay vẫn còn không ít những người đáng kính trọng. Con gái họ cũng tiếp thu được cách sống,nếp sống của mẹ, cũng mềm mỏng, ý nhị, cũng tươi tắn, lịch sự… Họ đúng là bông hoa nhài của bất cứ thời nào bởi thời nào thì cũng không ai có thể yêu cô gái không biết làm ăn, chỉ biết làm đỏm dong chơi, lố lăng kệch cỡm… Người Hà Nội được ví với bông hoa nhài. Phụ nữ Hà Nội còn là hoa nhài của hoa nhài. Chí lí lắm.

Phụ Nữ Hà Nội chắc chắn vẫn là bông hoa đẹp để Hà Nội tự hào về họ chứ không xấu hổ vì họ.

VN:F [1.6.1_878]
Rating: 4.8/5 (4 votes cast)
VN:F [1.6.1_878]
Rating: +1 (from 1 vote)
Aug 17
Hà Nội – Con gái
icon1 nongdan | icon2 Life style | icon4 08 17th, 2008| icon3No Comments »

Tôi có cả thời tuổi trẻ chiến đấu ở miền Nam, tự coi là quê hương thứ hai của mình. Nhưng Hà Nội vẫn là nơi tôi sinh ra và là nơi tôi nằm xuống, Hà Nội xôn xao 4 mùa.

Hà Nội lạnh thì lạnh ghê gớm, Hà Nội nóng thì nóng không chịu nổi. Phải chăng, vì thế… mà cái man mác của gió thu, cái se lạnh nồng nàn của mùa xuân thấy quý giá nhường nào.

Niềm tự hào của Hà Nội, chính là cây xanh và con gái. Cây xanh thì khắc trồng khắc lên, vẻ đẹp tự nhiên mà có như thế núi, thế sông vĩnh hằng. Còn con gái! Lạ thế! cuộc sống càng khó khăn, hiểm nghèo thì vẻ đẹp con gái càng rạng rỡ như chống lại, thách thức hoàn cảnh.

Con gái giữa đời thường đã đẹp. Con gái trong chiến tranh càng đẹp. Đẹp mỏng manh, đẹp siêu thoát, đẹp tội tình giữa lằn gianh cái sống và cái chết. Như vẻ đẹp suốt đời không quên được của những cô du kích, giao liên thấp thoáng đi trong rừng chiến khu D năm xưa.

Đau đáu nhất là giọng nói con gái Hà Nội. Thật chuẩn, thật nhẹ, thoáng chút giận hờn, thoáng chút tinh nghịch, thoáng chút nhõng nhẽo như chưa lớn, như vừa mới lớn, như chưa yêu lại như vừa được yêu, ngọt lịm, tinh khiết, như hát ru, như gió thổi vi vu ở nơi đầu lưỡi… Tiếng gió làm duyên cả những câu khó nói, những điều khó thốt thành lời.

Tiếng con gái là tiếng động thảng thốt của tình yêu. Khi yêu, người ta có thể nói bằng mắt, có thể nói bằng miệng. Con gái Hà Nội biết nói bằng cả hai thứ một lúc. Nói vi vu, nhìn lúng liếng, bổ sung, hỗ trợ, đắn đo, ào ạt, sức nào chịu nổi!

Tiếng con gái Hà Nội biến thiên chút chút theo dòng đời. Thời chiến tranh, là tiếng gió nhẫn nại pha chút ngậm ngùi, ly biệt. Thời bao cấp, ảm đạm, tiếng nói kia vẫn là tiếng gió nhưng có chiều chẳng còn ru êm như trước. Thời thị trường ngang ngửa, gam màu lại xen vào cả những thanh âm nghiệt ngã, rít rầm. Và cuộc sống hôm nay đang khá dần lên, tiếng nói kia cũng dần dà tìm lại được hơi gió vi vu trong từng âm tiết của mình.

Đang đi giữa nắng nôi, cát bụi, chợt thoáng nghe một tiếng nói thanh nữ đâu đây, lòng dạ bỗng dịu mát nhue vừa được ai đó cho uống một gáo nước mưa ngọt lạnh.

Hè về, trời xanh, lá xanh, gió xanh, nắng xanh, tiếng nói con gái Hà Nội cũng xanh. Xanh như thể không xanh hơn được nữa!

Xin cảm ơn cuộc đời! Xin cảm ơn tiếng gió thổi trên bờ môi con gái Hà Nội, làm vơi nhẹ đi thật nhiều những nhức nhối, trở trăn trong cuộc đời vật vã, mưu sinh và tràn đầy khát vọng.


Chiều muộn, hai đứa chầm chậm đi trên triền đê. Gió sông Hồng. Cánh buồm trôi khẽ. Em nói trong gió thổi: “Anh đứng trên này, em xuống dưới kia, em… em đi… “ấy” một cái”. Lúc ấy, tôi bỗng trở thành hiệp sỹ, đứng hiên ngang trong chiều lồng lộng để bảo vệ cái đẹp đang “ấy” ở dưới kia. Cái tiếng “ấy” sao ngượng nghịu, e ấp và rất đỗi tin cậy đó đã theo tôi đi khắp chiến trường, đã nâng đỡ tôi khỏi gục ngã trước kẻ thù, trước hoàn cảnh ngặt nghèo tưởng chừng không chịu nổi.

….
Trong gió bụi, mưa bay: “Em vẫn yêu anh… yêu cả những khuyết tật của anh nhưng em không thể sống với anh được. Em đi đây. Chỉ mong anh tin rằng xung quanh anh vẫn còn rất nhiều những người tốt. Cuộc đời này chưa đến nỗi bỏ đi đâu”. Bây giờ mới là tiếng gió thổi biệt ly. Tiếng gió vi vu. Tiếng gió buồn buồn. Vui cũng buồn buồn. Yêu cũng buồn buồn. Giận hờn cũng buồn buồn. Chia ly càng buồn buồn tha thiết hơn.

Cả đời tôi, tôi sẽ yêu cái nét buồn trong giọng điệu con gái Hà Nội. Đó là cái duyên thầm làm thẳm sâu thêm cái ý nghĩa tồn tại trong cuộc đời vừa ngọt ngào, vừa gió bụi này. Như que kem mùa hạ, như hương cốm đầu thu cứ nhẹ bay… nhẹ bay vào thành phố!

Chu Lai

VN:F [1.6.1_878]
Rating: 0.0/5 (0 votes cast)
VN:F [1.6.1_878]
Rating: 0 (from 0 votes)
Jul 18
Nỗi nhớ mùa đông
icon1 nongdan | icon2 Music | icon4 07 18th, 2008| icon3No Comments »

Khi trời chiều lãng đãng nhẹ rơi những ánh sáng cuối cùng xuống thung lũng cũng là lúc tâm hồn con người trở nên xao xuyến bâng khuâng. Lúc này mặt trời đỏ ửng chậm lăn xuống triền núi thấp bỏ lại sau lưng một ngày rực nắng. Trên nền trời hoàng hôn nhuộm thắm, một bóng người hờ hững đứng quay mặt ra phía biển như đang ngóng trông ai đó. Góc trời xa xôi ấy, ai đó có lẽ không còn nhớ lời hẹn ước trở lại. Tất cả mọi trông chờ cũng như trời chiều rực đỏ lúc này – cô đơn và lưu luyến. Mọi thứ sẽ kết thúc cùng với cái nhìn hun hút khuất sau giọt nắng cuối. Và một mùa đông phủ kín tâm hồn sẽ lại bắt đầu..

Tâm trạng khi yêu dở dang thường xuất hiện trong nhiều nhạc phẩm như khúc tình buồn vây kín nỗi lòng. Với “Nỗi nhớ mùa đông” của nhạc sĩ Phú Quang, thứ tình đau ấy không chỉ là lời tự sự mà nỗi lòng đó còn như vương lên khung cảnh xung quanh. Cảm giác mà ca khúc đem lại khiến cho người thưởng thức cũng như khắc khoải, như đang chờ đợi một mùa đông thực sự sẽ tới.

Mùa đông thường tới chậm nhất và kết thúc cho cả bốn mùa tuần hoàn. Không hân hoan như xuân tới, chẳng vội vàng như hạ sang, ít vẩn vơ lơ đễnh như tiết trời thu, chỉ có mùa đông như kẻ lữ hành trầm mặc khoác lên mình tấm áo choàng màu trời chiều ảm đạm. Vậy nên mỗi bước chân mùa đông qua từng ngôi nhà lại mang đến nỗi lòng buồn thêm tê tái. Chẳng thế mà những người sống nội tâm thường yêu cái nền trời xám bạc và những cơn gió lạnh lẽo giữa đông. Nhưng cũng từ những lý do tưởng như ngơ ngẩn ấy về mùa đông mà người ta thường giấu mình trong sự cô độc và một không gian đượm vẻ buồn tẻ mỗi khi muốn chấm dứt với điều gì đã qua. Nỗi lòng ấy trở thành nỗi mong chờ mơ hồ ngay cả khi trời thu còn đang hanh vàng…

Dường như ai đi ngang cửa,
Gió mùa đông bắc se lòng
Chút lá thu vàng đã rụng
Chiều nay cũng bỏ ta đi.

Thấm dần vào nỗi nhớ yêu thương là những kỉ niệm vụt trở về trong khoảnh khắc. Đâu đó tận sâu tâm hồn người ta thường nhớ về hình ảnh hạnh phúc nhất dù ngoài mặt vờ như mọi chuyện là quá khứ đã bị chôn vùi. Không kể đến những lúc lòng chất đầy ưu tư thì ngay cả khi vui vẻ, những san sẻ đôi lứa lại bỗng chốc ùa về. Để rồi đắng cay mà nhận ra trong thế giới thực, ta đã mất đi rồi yêu thương ngày xưa..

Nằm nghe xôn xao tiếng đời
Mà ngỡ ai đó nói cười
Bỗng nhớ cánh buồm xưa ấy
Giờ đây cũng bỏ ta đi.

Ước ao sống dậy kỉ niệm muôn thuở là khát khao của kẻ lạc lối trong tình yêu. Nhưng nhìn vào đó mà viển vông cho rằng mình sẽ tiếp tục nuôi dưỡng tình cũ thì lại là điều không tưởng. Thực tế, mỗi hình ảnh đẹp chỉ có giá trị khi người ta biết cất giữ nó như là kỉ niệm. Và sẽ tốt hơn nhiều nếu lòng tự an ủi mình để vượt qua thực tại hững hờ ấy, rằng “Thôi đành ru lòng mình vậy, vờ như mùa đông đã về..”

Trong những lời nhạc mang đậm phong cách trữ tình của mình nhạc sĩ Phú Quang tạo tác riêng cho “Nỗi nhớ mùa đông” một bức tranh diệu vợi về sự chờ đợi đầy mong mỏi. Trong ấy, mùa đông không phải là đích đến cuối cùng, thay vào đó là cảm giác muốn chạy trốn khỏi sự thật buồn trước mắt. Cũng như tâm trạng của bao người, dường như khi kỉ niệm chợt đến thì càng cố quên lại càng thêm nhớ. Để đến khi đã mệt mỏi thì cũng đành chấp nhận đối đầu với những ám ảnh xưa cũ. Và “Nỗi nhớ mùa đông” đã mang lại cho người ta những cảm giác thăng trầm ấy chỉ rất ngắn tựa như gió lạnh mùa đông đã về tới..

Hoàng hôn thường để lại cho người ta nỗi bâng khuâng khi đã tắt, tình yêu qua đi cũng để lại cho lòng người sự tiếc nuối vô bờ. Đứng dưới bầu trời gần tàn của một ngày, người ta dễ thấu hiểu nỗi cô đơn dâng đầy và chỉ có ước mong tan biến cùng với ánh sáng cuối cùng. Mùa đông nào kéo dài bằng sự băng giá trong trái tim, nỗi nhớ nào da diết bằng tâm hồn yêu rạn vỡ. Chỉ có thể tự ru êm mình trong mỗi giấc mơ, rằng ngày mai bình minh sẽ lại bắt đầu..

Kaiser LeO (CTV)

Sáng tác: Phú Quang

Dường như ai đi ngang cửa,
Gió mùa Đông Bắc se lòng
Chút lá thu vàng đã rụng
Chiều nay cũng bỏ ta đi.
Nằm nghe xôn xao tiếng đời
Mà ngỡ ai đó nói cười
Bỗng nhớ cánh buồm xưa ấy
Giờ đây cũng bỏ ta đi.

Làm sao về được mùa Đông
Dòng sông đôi bờ cát trắng
Làm sao về được mùa Đông
Để nghe chuông chiều xa vắng
Thôi đành ru lòng mình vậy
Vờ như mùa đông đã về

Làm sao về được mùa Đông
Dòng sông đôi bờ cát trắng
Làm sao về được mùa Đông
Mùa thu cây cầu đã gãy
Thôi đành ru lòng mình vậy
Vờ như mùa Đông đã về.

VN:F [1.6.1_878]
Rating: 0.0/5 (0 votes cast)
VN:F [1.6.1_878]
Rating: 0 (from 0 votes)
Jun 4

Hai ngày 6-7/6, nhạc sĩ Phú Quang tổ chức liveshow “Như không có thời gian” tại Nhà hát Lớn Hà Nội với những tình khúc nổi tiếng của 11 tác giả mà theo ông, là những bài hát đã vượt ra khỏi quy luật đào thải nghiệt ngã của thời gian.

phu quang.1
Phú Quang trẻ hơn so với tuổi 60 của mình. Ảnh: Ngọc Trâm.

- Từ ý tưởng nào ông thực hiện liveshow “Như không có thời gian”?

- Tôi chỉ muốn nói với khán giả một điều là những tác phẩm nghệ thuật thì còn mãi với thời gian. Trong thiết kế tờ rơi của chương trình, chúng tôi có dùng hình ảnh bức tranh “Em Thúy” của họa sĩ Trần Văn Cẩn. Hàng mấy chục năm rồi, nhân vật em Thúy trong bức tranh đã trở thành một bà lão, nhưng bức tranh vẫn còn mãi trong tâm tưởng mọi người những gì đẹp đẽ, trong trẻo về trẻ thơ.

Trong liveshow lần trước, tôi gặp chị Nguyễn Thị Kim Ngân, Bộ trưởng Lao động Thương binh và Xã hội. Chị có nói: “Tôi muốn anh làm nhiều chương trình chứ không phải chỉ đầu năm, cuối năm hay mùng 8/3. Khán giả rất cần những chương trình có chất lượng như thế”. Khi ấy, chị Kim Ngân nói trên tư cách khán giả và tôi cũng hoàn toàn không biết chị ấy là Bộ trưởng.

Tôi làm liveshow này, và sẽ làm nhiều hơn để cống hiến cho khán giả, thế thôi.

- Chương trình sẽ diễn ra như thế nào, thưa ông?

- Liveshow có hai phần và cũng nhằm giới thiệu hai đĩa mới của công ty Phú Quang. Phần một Như không có thời gian gồm hơn 10 bài giới thiệu những sáng tác của những tác giả nổi tiếng và phần hai Anh và em là 6-7 bài hát của Phú Quang, Phú Ân.

Chương trình chẳng có gì đặc biệt lắm nhưng được làm với thái độ rất trân trọng từ cách hát của các ca sĩ, cách trang trí sân khấu, âm thanh, ánh sáng. Tất cả đều làm rất kỹ lưỡng. Nói chung đó là sản phẩm “rau sạch”.

- Trong liveshow này của ông xuất hiện cái tên Ngọc Minh Idol. Ông nghĩ sao nếu mọi người nói ông đang lăng xê cho Ngọc Minh?

- Ở chương trình này, Ngọc Minh sẽ trình bày hai ca khúc. Một là Em ơi Hà Nội phố, ca khúc thứ hai có thể là Mơ về nơi xa lắm hoặc Điều giản dị.

Đó là một sự lăng xê thật sự, lăng xê một ca sĩ có giọng hát tốt mà nhiều người chưa biết đến.

Tôi cho rằng, lăng xê thì tốt chứ sao? Lăng xê đồ dởm thì mới sợ. Từ trước đến nay chúng ta đã quá quen với những cái tên cũ. Tôi muốn mọi người biết còn nhiều người hát hay chứ không phải chỉ có những tên tuổi ấy. Tôi muốn làm chương trình có những ca sĩ trẻ để giới thiệu họ. Những người có khả năng thì phải đẩy họ lên để thay thế cho thế hệ trước. Nghệ sĩ Quang Lý hát rất hay nhưng già rồi, hơi yếu, phải có thế hệ trẻ hơn tiếp bước.

- Trong cuộc thi Sao Mai điểm hẹn 2008, Ngọc Minh hát các sáng tác của Phú Quang bị chê là chưa dung dị, lấy hơi phí và chưa bay bổng. Ông nhìn nhận thế nào về những nhận xét này của Ban giám khảo?

- Đó là quan niệm của từng người. Ngọc Minh thích hát những ca khúc đó thôi, còn thực ra tôi không coi trọng những cuộc thi này lắm. Tôi cũng khuyên Minh nếu vào vòng trong không nên hát nhạc của tôi vì mỗi cuộc thi có một sở thích, mỗi ban giám khảo có cái gu riêng của cuộc thi đó.

Tôi thì lại cho rằng Ngọc Minh đã hát đúng ý tác giả.

Ngọc Minh chơi piano tại nhà nhạc sĩ Phú Quang. Ảnh: Ngọc Trâm.

- Các liveshow của các tác giả khác đều có sự hiện diện của các diva. Liveshow này của ông lại không. Vì sao vậy?

- Không diva cũng là cái hay. Thực ra, mời nhiều diva thể hiện sự thiếu tự tin của người làm nghệ thuật, muốn dùng tên tuổi họ để đảm bảo thành công cho chương trình của mình. Có sự thật là các diva rất bận bịu, đòi hỏi họ làm hết sức mình là điều rất khó. Mà ngay danh hiệu diva cũng là sự tự phong của chúng ta thôi. Cứ cho họ là những người hàng đầu đi nữa thì những người có khả năng mười mà chỉ làm năm sẽ không bằng những người khả năng có tám mà cố sức làm mười. Thành ra đối với tôi, có diva hay không không quan trọng.

Nếu chương trình nào cũng có bằng ấy gương mặt dù đã nổi tiếng đến mấy thì cũng chán. Còn rất nhiều người hát hay mà chưa có cơ hội.

Lẽ ra chương trình có sự xuất hiện của Thanh Lam. Tôi mời Thanh Lam không phải vì cô ấy là diva mà vì tôi thấy Thanh Lam nếu làm cho tôi sẽ hát hết lòng. Nhưng đầu tháng 6 này Thanh Lam đi nước ngoài.

- Tại sao ông không chọn toàn những bài hát của mình vào liveshow này?

- Tôi đã làm điều này nhiều lần trước rồi. Lần này tôi muốn tôn vinh nhiều tác phẩm của nhiều người khác nữa. Trước đây và sau này sẽ có những chương trình mà không có bài hát nào của tôi cả. Vấn đề là tôi muốn cho công chúng ăn những món ăn khác nhau, chỉ có điều là món nào cũng được làm một cách cẩn thận.

- Mỗi chương trình của Phú Quang, điều mà mọi người e ngại nhất là giá vé. Ông nghĩ sao?

- So với những chương trình khác lần này là tôi lỗ đấy. Ngày xưa tôi bán giá 300 nghìn mỗi vé, một cặp là được một chỉ vàng. Bây giờ bán 500 nghìn thì hai vé mới được nửa chỉ. Tính về thời giá như thế là lỗ nặng.

Tôi chỉ hy vọng khán giả sau khi xem xong chương trình này sẽ thấy nó xứng đáng với đồng tiền họ đã bỏ ra.

phu quang.2
Phú Quang: “Liveshow có dở cũng là cái dở Phú Quang”. Ảnh: Ngọc Trâm.

- Với cái tên “Như không có thời gian” và việc sử dụng những tình khúc các tác giả như Ngô Thụy Miên, Văn Cao, Đoàn Chuẩn…, ông nghĩ sao nếu nhiều người sẽ thấy nó giống với chương trình “Những tình khúc vượt thời gian” hoặc “Điểm hẹn âm nhạc”?

- Không có gì để giống cả. Tôi chọn cách làm khác, mọi thứ đều khác. Nếu nó giống chương trình trên tivi thì người ta cần gì phải đi xem. Mỗi chương trình phải là một điều mới. Đơn giản là một chương trình được làm theo cách hiểu của Phú Quang, mà cách hiểu của Phú Quang đương nhiên phải không giống với những người khác.

- Vừa là người chỉ đạo nghệ thuật, vừa chỉ huy dàn nhạc lại phụ trách hòa âm, vì sao ông quá ôm đồm như thế?

- Chương trình này nhiễm màu Phú Quang rất nặng. Tôi không muốn nó trở thành một món lẩu có quá nhiều món. Muốn thế, tôi phải tự tay làm mọi thứ. Nếu chương trình có dở cũng là cái dở Phú Quang

- Sau liveshow này, ông còn dự định thực hiện những live show nào khác trong năm nay?

- Khả năng của công ty Phú Quang ba tháng có thể làm một liveshow. Ngay sau Như không có thời gian, chúng tôi dự định tổ chức liveshow vào ba đêm 20-21-22/6 tại Đà Nẵng để gây quỹ ủng hộ miền Trung. Đó là một tài trợ tương đối lớn so với kinh phí bỏ ra thực hiện chương trình. Miền Trung là miền phải hứng chịu nhiều thiên tai hạn hán, nên tôi muốn có phần đóng góp nhỏ của mình.

Với người miền Trung, nhạc của tôi cũng tương đối phổ cập. Tôi dễ dàng tìm thấy ở đây những quán café đa phần phát nhạc của tôi. Nhưng tôi không dám ngồi nghe lâu. Kinh nhất là thấy mình hay, cứ tự mình ngắm mình.

Nói thật, tôi không thích lắm những chương trình từ thiện vì tôi phát hiện ra rất nhiều lừa đảo. Họ lợi dụng những chương trình đó để thu lợi. Có nhạc sĩ thu về hàng mấy tỷ nhưng chẳng đứa trẻ mồ côi nào được một xu. Sau khi dư luận quá ồn ào thì mang tặng hai, ba triệu đồng.

Từ thiện không phải là sau khi đi xin về, ăn phè phỡn còn lại mấy mẩu xương thừa ăn không hết mang cho mọi người. Cần cho họ cái xứng đáng và tôi hy vọng sẽ làm được điều ấy, tất nhiên phải có sự ủng hộ của nhiều người.

Cuối năm nay, tôi cũng dự định thực hiện một liveshow Phú Quang để kỷ niệm tuổi 60 của mình. Tôi muốn làm một sản phẩm thật sự chất lượng nhưng tâm mình muốn thế còn lực không biết có làm được hay không

- Ở tuổi 60, ông vẫn sung sức làm ba liveshow lớn một năm. Có bí quyết gì không thưa ông?

- Mình là người lao động quen rồi. Với tôi, công việc nghệ thuật như khổ sai thành ra cũng không thấy có gì là ghê gớm lắm. Tôi thèm là người nghệ sĩ dạo chơi trong cuộc đời như những gì mà mọi người vẫn tưởng. Nhưng tôi nghiệm ra rằng, không thể dạo chơi được, mọi việc muốn đạt đến đỉnh cao đều đòi hỏi phải lao động cật lực. Có điều tôi tìm thấy niềm vui trong công việc của mình.

- Bước qua ngưỡng 60, Phú Quang sẽ thế nào?

- Vẫn là một Phú Quang, có điều già hơn thôi. Càng già, nghề nghiệp càng được rèn giũa. Ngay khi tôi 25 tuổi, bắt đầu nổi tiếng, mọi người bảo phải tranh thủ nhưng tôi cười nghĩ rằng, sao lại có tuổi ở một người đam mê nghệ thuật. Hết say mê thì ở tuổi nào cũng vứt.

Theo Vnexpress – Ngọc Trâm thực hiện

VN:F [1.6.1_878]
Rating: 0.0/5 (0 votes cast)
VN:F [1.6.1_878]
Rating: 0 (from 0 votes)